Skip to content

Xin lỗi em chỉ là con đĩ chương 1

07/04/2010

Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: “Mày nuôi con đĩ này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhể?”
Tôi không thích mọi người gọi Hạ Âu là đĩ, nhưng Hạ Âu đích thực là một điếm bán thân nuôi miệng, mà tôi cũng không nói được đĩ và điếm và thì khác nhau ở chỗ nào. Tuy nhiên vẫn cứ không thích mọi người gọi thế. Tôi chưa từng phân tích lý do. Hạ Âu năm nay mười chín, Hạ Âu rất xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp Hạ Âu là một con đĩ, không thích cười không nhiều lời. Mặt cô luôn tràn đầy một nỗi thanh tân. Đó là nguyên nhân vì sao thằng bạn tốt của tôi Đại Bản toàn bảo Hạ Âu nom như là gái trinh. Có thể nói Hạ Âu là một con đĩ không có trách nhiệm với công việc, cụ thể ở chỗ, cô vĩnh viễn không bao giờ rên rỉ trên giường. Gái giang hồ tiếng rên dâm dật, âm thanh lúc cao thất thanh lúc hổn hển đứt đoạn, kích thích và triền miên. Hạ Âu khi lên giường toàn cắn chặt môi chịu đựng chứ không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Lần đầu tôi làm tình với Hạ Âu khi cô mới mười sáu. Khi tôi vừa đi vào cô ta, sự biểu lộ đau đớn của cô làm tôi nhầm tưởng tôi đang hiếp dâm một trinh nữ, không cầm lòng được tôi đã vỗ về an ủi cô. Khi đi được vào hoàn toàn rồi, mới phát hiện mình bị lừa, tôi lẳng lặng và tức tối XXX cô ta một mẻ. Có điều cũng tắt đèn. Tôi không thích thấy vẻ khổ sở của cô ta, tuy tôi cho rằng đó là cô ta giả vờ. Có lẽ là đau quá, cô ta nói nhỏ một câu :
– “Anh nhẹ chút đi!”
– “Không được!”
– “Vì sao?”
– “Vì em chỉ là một con đĩ!”
Sau này Hạ Âu không bao giờ thốt lên một lời lúc ở trên giường nữa. Hạ Âu vốn đã ít nói, thành ra làm tôi trở nên như con yêu râu xanh đang thỏa mãn với một con sextoy bơm không khí vậy. Tôi biết tôi không phải yêu râu xanh, Hạ Âu cũng biết điều đó. Ngoài lúc lên giường, tôi đối xử với Hạ Âu có thể coi như là một quân tử, tháng nào cũng đưa lương đều đặn, đúng ngày, không chậm không thiếu. Mà cô ta cũng có quyền tự do và không gian của riêng cô, tất nhiên lúc nào tôi có nhu cầu thì cô phải có mặt.
Đôi khi, tôi cảm thấy Hạ Âu đâu phải thuộc hạng người làm đĩ, hoặc có thể cô ta chỉ xấu trước mắt tôi, hoặc có thể dáng vẻ cô ấy buộc cô ấy cố gắng làm ra vẻ ngây thơ – suốt ngày chỉ mặc quần bò, buộc tóc đuôi gà. Cho dù vóc sắc cô làm vẻ hấp dẫn của cô càng đàn bà hơn.
Hạ Âu học đại học năm thứ hai. Ban ngày cô lên lớp bình thường, đêm về cô đến nhà tôi. Bạn bè thường hỏi, vì sao tôi không kiếm một cô bạn gái như thói thường mà lại đi bao một con đĩ làm tình nhân? Ha ha, tôi nghĩ có khi những con đàn bà miệng leo lẻo ái ái ân ân nói yêu tôi, đâu đã chắc gì được như Hạ Âu, em đã nói rõ rồi, em cần tiền. Trong khi Hạ Âu câu đầu tiên nói với tôi là: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?”
Hạ Âu, nói trắng phớ luôn! Đó là 4 năm trước, hôm đó tôi với vài người đồng nghiệp đi tiêu khiển ở một quán bar tên là Yêu Lục. Hạ Âu quần bò, khoác ba lô kiểu học sinh bình thường, đến trước mặt tôi, và đã nói với tôi câu nói đó. Khi nói, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
– “Cái gì?”
Tôi tưởng tôi nghe nhầm, cho dù lúc đó quán bar đang bật nhạc đồng quê nhè nhẹ.
– “Em… em có thể ngủ với ông”.
Cô ta nhắc lại, âm sắc kiên định hơn mọi tưởng tượng. Mấy thằng bạn giời đánh, thường ngày vẫn sợ gầm trời không ai biết làm loạn, bắt đầu ồn ào lên, tới tấp chỉ trích Hạ Âu đáng lẽ nên ngủ với một người một đêm, thậm chí có người bắt đầu vuốt lên mặt cô, xoa ngực cô.
Hạ Âu sợ hãi, song không bỏ đi, không né tránh, cứ nhìn tôi thôi.
– “Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô vị thành niên à?”
Nhìn cái thân hình nhỏ bé phát dục chưa lấy gì làm đầy đủ của cô, tôi không khỏi nghi ngờ. Nhưng đôi mắt của cô quá đẹp, màu da trắng thấm từ trong ra ngoài mang một vẻ cuốn hút khó tưởng tượng nổi. Khi lớn hết, hẳn có lẽ cô ta sẽ là một vai ra trò đây!
– “Tôi đã 16!” – Cô ta nói khẽ.
– “Bé thế thôi á? Cô làm nghề gì?”
Xem ra cô ấy có vẻ không thể làm nổi cái nghề làm đĩ!
– “… Làm đĩ”
Nói câu này, cô tỏ rõ vẻ rúm ró.
– “Cô cần tiền à? Tuổi còn bé thế này mà không chịu học hành”
Chút lý trí còn tồn tại trong tôi đã lên giọng giáo huấn cô, vả chăng tôi muốn nói thêm vài câu.
Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử nông và trơ, tôi thấy tôi đã nhầm tưởng mình thông minh, cái nhìn kia bình thản, tự nhiên, như đang hỏi ý kiến người lãnh đạo một vấn đề gì đó. Sau đó tôi mang cô ta về nhà, nhưng không giữ cô lại qua đêm.
Làm xong chuyện kia, cho cô ta năm trăm tệ, thả cô ta đi. Tôi thừa nhận tối đó khi tôi bảo cô ta đi ra, ánh mắt lưu luyến của cô ta làm tôi hơi có ý tiếc, nhưng tôi vẫn lạnh lùng đóng sập cửa chính, dặn chính mình: “Cô ta chỉ là một con đĩ” để an ủi nỗi ân hận cứ day dứt mãi trong tôi. Một con điếm kỳ dị. Tôi cười đau khổ với tôi, trần đời này cái chó gì cũng có đủ rồi, gặp càng nhiều, thì thành thục càng nhanh thôi mà.
Nhưng tôi không thể ngờ rằng, trong hai năm sau, tôi gặp lại cô ấy, và hứa, bao nuôi cô ấy 2 năm, hai năm đó nếu cần thì ở luôn tại nhà tôi, mỗi tháng tôi cho cô ấy hai nghìn tệ

………….

Trang Hạ là một phóng viên trẻ, làm việc cho báo Tiền Phong và chị được biết đến nhiều khi dịch tác phẩm “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”, một tác phẩm từ Trung Quốc của tác giả Tào Đình, còn được gọi là Bào Thê.

Đây là một tác phẩm lưu hành trên mạng và trở nên nổi tiếng trong giới trẻ tại Việt Nam sau khi được Trang Hạ dịch và giới thiệu trên trang blog của chị. “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” được nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành với số bán tăng cao bất ngờ. Trang blog của chị mang tên Trang Hạ Blog, mỗi ngày hàng ngàn lượt ghé xem và chỉ trong vòng vài năm con số người vào trang blog này lên đến hơn 2 triệu rưỡi người, khiến tên tuổi của chị vang dội khắp nơi và trở thành một hiện tượng đầu tiên trong giới blogger tại Việt Nam.


Trên những trang nhật kí điện tử này, Trang Hạ đăng những bản dịch văn học, những sáng tác bằng tiếng Việt và Hoa ngữ, nói về nỗi truân chuyên của những cô gái Việt sang Đài Loan lấy chồng hay làm việc trong những nhà máy. Trang Hạ thông qua kinh nghiệm của người đang công tác tại Đài Loan, chị viết những hướng dẫn cụ thể cho sinh viên Việt Nam sang du học ở Đài Bắc… Bài viết của Trang Hạ hầu như không nói gì về những vấn đề chính trị, mà tập trung chủ yếu vào những ghi chép cập nhật những vấn đề xã hội sinh động đang xảy ra trong đời sống mà chị gặp.

Mặc dù không sinh hoạt chính trị nhưng vào ngày thứ bảy 22-12-2007 Trang Hạ bị công an Hà Nội tạm giữ hơn 10 tiếng đồng hồ để tra hỏi chị về việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc vào sáng Chủ Nhật, 16 tháng 12 cùng đợt với blogger Điếu Cày. Sau đó vì không có bằng chứng chị được thả ra với lý do tạm giữ vì không mang theo giấy chứng minh khi ra đường.

Advertisements
No comments yet

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: